tracking apps on cydia erfahrungen handyortung kostenlos hay espionner un telephone en ligne spymaster download

Máy tính bảng Máy tính bảng giá rẻ

dao tao ke toan

| Chúc Mừng Cộng Đoàn | Tin tức | Thư đi, tin lại | Diễn đàn | Tâm tình | Giới thiệu | Góc vui cười. |
 

Home
Bùi Chu Ngày Nay
Bùi Chu Ngày Xưa
Những Người Đáng Nhớ
Kể Chuyện Ngày Xưa
Lịch sử Giáo Xứ Bùi Chu
Giáo Dục Con Cái
Sức Khỏe
Chúc Mừng
Chia Buồn
Trang Thơ
Sống Đạo Giữa Đời
Tin Mừng
Chuyện bốn phương
Trang đặc biệt.
Hình ảnh về Bùi chu
Tuổi trẻ hôm nay

 

Lượt người truy cập

 

8/6/12. Kể chuyện Nam Úc.

8/6/12. Kể chuyện Nam Úc. Loạt bài kỷ niệm Bùi Chu Mến Yêu lên 7.

Kính thưa quý vị đồng hương.

29/6/2012. Trang Bùi Chu mến yêu của chúng ta lên 7. Xin mời quý đồng hương và độc gỉa khắp nơi có bài viết gì xin gửi để cùng chia sẻ với mọi người Bùi Chu trên khắp thế giới. Để mở đầu loạt bài này, chúng tôi xin kể về chuyến đi dự đám cưới của một cháu người Bùi Chu vừa sang Úc lập gia đình.

 

Nhẹ nhàng em cất cánh bay

Vợ chồng “tôi lại” lên mây ngó trời:)

Về nhà ngủ một giấc, sáng 8 giờ 30 chúng tôi lại rời nhà ra phi trường. Hơn năm nay chúng tôi chưa đi đâu, nên cũng chẳng bay bổng gì. Đến phi trường, lại cái công việc quen thuộc: check in, qua cổng kiểm tra an ninh, ngồi đợi, lên máy bay và cất cánh, Chỉ hơn tiếng đồng hồ sau, máy bay hạ thấp cao độ, Thành phố Adelaide phía dưới như những ô vuông thẳng thớm xanh tươi. Tiếng bánh xe tiếp đất nghe rần rần kèm thêm tiếng động cơ phản lực thắng giảm tốc độ để máy bay ngừng lại, chúng tôi đã đến Phi trường Adelaide.

 Phi trường đương nhiên là nhỏ hơn Melbourne, nhưng cũng đang xây dựng thêm car park, đường sá thật thoáng rộng, có làn đường cho xe đạp chạy chung với các loại xe. Cây cối hai bên đường đang ngả mầu úa vàng theo thời tiết mùa Thu vừa đẹp mà cũng vừa mang mác buồn. Gặp lại những người đồng hương Bùi Chu thật vui vẻ mà đượm tình thân thiết.

 Hỏi thăm đường đi nước bước ở tiểu bang này, để mình tự túc đi chơi, vì ngày thường ai cũng bận rộn, chỉ có mình rảnh rỗi, mà không muốn làm phiền ai. Khi hỏi chuyện đi lại thì thấy ở đây còn có nhiều điều hơn hẳn Melbourne. Như cái việc di chuyển công cộng. Những người cao tuổi như tôi thì từ 9 giờ sáng cho tới 3 giờ chiều những ngày thường trong tuần và hai ngày thứ Bảy, Chúa nhật đi xe công cộng miễn phí. Khi lên xe, mình chỉ việc nhá cái thẻ cao niên là người tài xế tự động đưa cho bạn cái vé đi xe miễn phí, bạn cũng cầm bỏ vào máy cho máy kiểm như các vé bình thường khác. Chỉ khác cái vé mình mầu xanh, còn vé bình thường thì mầu trắng và số tiền ghi trên vé của màu xanh là 0 đồng.

 Cũng giống như Melbourne, xe công cộng cũng dùng máy soát vé tự động, tuy nhiên, vé và máy của Adelaide nhỏ hơn. tấm vé chỉ dài và rộng vừa bằng hai ngón tay. Khi đưa vào máy, nếu vé còn hạn đèn bật mầu xanh và tiếng phát ra khác, còn vé hết hạn máy báo đèn màu đỏ và tiếng kêu cũng khác.

 Chúng tôi đi từ trạm số 12 để vào thành phố, trên cột có bảng chỉ dẫn, thấy họ đề chỉ chờ tối đa là 15 phút vì ở đây có tới 3 tuyến đường xe bus phải đi qua, không xe số: 235, 237 thì 239. Xe bus rộng thênh thang và sạch sẽ, tiện nghi vì là vào giờ thường. Đến chỗ sở di trú thì ngừng lại để khách xuống xe.

 Adelaide cũng có xe tram (xe điện) Nhưng chỉ chạy từ trung tâm thành phố ra biển và ngược lại. Những chiếc xe như con thoi đi đi về về chở khách đi thăm thú thành phố. Cũng giống như Melbourne, vé xe được sử dụng chung cho các loại xe công cộng như xe Bus, Tram và xe lửa. Giá cả tuỳ mình mua, vé từng chuyến, vé hai giờ hay cả ngày vé tuần, vé tháng vv.

 Đến trung tâm thành phố, người quen dẫn chúng tôi đi thăm và dạo bộ ở mall. Con đường rộng hai bên là shop với các cái tên quen thuộc ở Úc và các cửa hiệu nổi tiếng. Hiệu nào cũng có nhưng nhỏ hơn ở Melbourne. Lang thang xem các cửa hàng, những nghệ sĩ đường phố với những cây đàn hơi lạ lẫm, nhưng nhờ máy tăng âm nên cũng inh ỏi phết.

 Tôi đưa máy chụp họ, nhưng có một người nghệ sĩ thấy tôi chụp, anh mời chúng tôi lại và nói chúng tôi chụp chung với anh, thật là hiếu khách. Nhiều người thấy chúng tôi chụp cho nhau thì lại nói để họ chụp cho cả hai chúng tôi.

 Trung tâm thành phố cũng nhỏ. Gặp người quen hỏi ở gần hay xa, ai cũng nói chạy chừng 20 phút. Cũng vì vậy mà có một thời thành phố được gọi là thành phố 20 phút. Lòng vòng, quanh quẩn lại tạt vào trong các shop xem hàng họ, gía cả ra sao

 Thời tiết tại thủ phủ này ấm hơn Melbourne, nhờ thế mà người Việt sống ở đây trong sân vườn có rất nhiều giống cây như ở quê nhà. Những trái ổi to ngon, trái bưởi, thanh long, lựu và cả những loại rau lang cũng xanh mướt. Nhìn đám rau lang, tôi đề nghị chủ nhà là ông bà Thái (Bùi Chu) cho một bữa rau luộc chấm nước mắm tỏi, món rau dân gĩa mà lâu rồi chúng tôi chưa được ăn.

 Phạm Văn Phát, con ông bà Thái.


| Giới thiệu | Trang chủ | Tin tức | Nhắn tin | Diễn Đàn | Liên lạc |
Ban biên tập : Trần Văn Minh - Trưởng ban. Ngô trọng Đức - Phụ trách kỹ thuật
Trần Minh Cảnh – Biên tập viên Vũ Hùng Cường – Biên tập viên
Liên hệ :buichu@buichu.net